Chủ đề

(Chính trị) - Diễn đàn Kinh tế Thế giới về ASEAN (WEF ASEAN) 2018 diễn ra tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Hà Nội đang là tâm điểm chú ý của thế giới. Với chủ đề “Tinh thần doanh nghiệp và Cách mạng công nghiệp lần thứ 4″, WEF ASEAN 2018 do Việt Nam đăng cai tổ chức đã thu hút hơn 1.000 đại biểu là lãnh đạo nhiều nước trong và ngoài khu vực, nhiều tổ chức quốc tế lớn cùng đông đảo lãnh đạo các tập đoàn hàng đầu thế giới. Bên cạnh đó cũng xuất hiện không ít những “vị khách” không mời mà đến? 

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phát biểu chào mừng khai mạc Hội nghị WEF ASEAN 2018

Trong 2 ngày (9 và 10/9), cơ quan An ninh cửa khẩu quốc tế Nội Bài đã từ chối không cho bà Debbie Stothard và ông Minar Pimple, nhập cảnh khi cả 2 đang trên đường đến Hà Nội để tham dự WEF ASEAN 2018. Tin tức này nhanh chóng được loan đi, hàng loạt các bài viết như: CSVN bắt giữ, trục xuất tổng thư ký tổ chức nhân quyền quốc tế (Người Việt); Việt Nam không cho giới hoạt động nhân quyền quốc tế nhập cảnh dự WEF (RFA); Nhóm nhân quyền quốc tế lên án vụ bắt giữ tổng thư ký FIDH tại phi trường Nội Bài (SBTN);… được bung ra, rải đều trên khắp các trang mạng xã hội và báo đài hải ngoại. Cộng với sự tiếp sức của các tay “anh chị” trên trận địa facebook như Nguyễn Quang A, Nguyen Chí Tuyen, Huỳnh Phương, Ngô Trường Hải, ‎Đinh Tấn Lực‎,… đã tô vẽ một Việt Nam đầy xấu xí trong vấn đề nhân quyền ngay trước thềm WEF ASEAN 2018.

Mặc cho thực tế là cả Debbie Stothard và Minar Pimple đều thuộc diện chưa được nhập cảnh vào Việt Nam theo Điều 21 của Luật xuất nhập cảnh. Đặc biệt, danh sách khách mời tham dự diễn đàn không hề có tên bà Debbie Stothard hay ông Minar Pimple. Vậy, vì sao họ lại chọn đến Việt Nam đúng dịp diễn ra WEF ASEAN 2018 chứ không phải là một thời điểm nào khác?

ả Debbie Stothard và Minar Pimple đều thuộc diện chưa cho nhập cảnh vào Việt Nam vì lý do quốc phòng, an ninh, trật tự, an toàn xã hội theo Điều 21 của Luật xuất nhập cảnh

Cả Debbie Stothard và Minar Pimple đều thuộc diện chưa cho nhập cảnh vào Việt Nam theo Điều 21 của Luật xuất nhập cảnh

Bà Debbie Stothard đã viết trên Twitter và Facebook cá nhân rằng: “Tôi hy vọng việc tổ chức Diễn đàn Kinh tế Thế giới có uy tín sẽ giúp họ nhận ra rằng đa nguyên là cần thiết cho sự phát triển kinh tế“. Cùng một vấn đề mỗi người có một góc nhìn riêng dù đúng dù sai vẫn rất đáng ghi nhận. Tuy nhiên, WEF ASEAN là diễn đàn để các nhà lãnh đạo và các doanh nghiệp hàng đầu thế giới và khu vực chia sẻ ý tưởng, chính sách, biện pháp về phát triển kinh tế không đặt nặng vấn đề về dân chủ, nhân quyền. Điều đó cho thấy, mục đích của bà Debbie Stothard và ông Minar Pimple không trùng với WEF ASEAN.

Với mục đích chính trị to hơn kinh tế, bà Debbie Stothard và ông Minar Pimple sẽ đem đến gì cho một hội nghị đặt nặng về kinh tế?. Với bất cứ quốc gia nào cũng vậy, kinh tế luôn quyết định mọi quan hệ về chính trị, pháp luật và tư tưởng. Trong giai đoạn hiện nay, ưu tiên hàng đầu và số 1 của Việt Nam là phát triển kinh tế, còn các vấn đề khác về nhân quyền, cải cách thể chế cũng rất cần nhưng là ưu tiên thứ 2, thứ 3… Thực tế, chúng ta cũng đang có những cải thiện dần những vấn đề nêu trên, có thể chưa nhanh nhưng quan trọng là có trật tự. Vì vậy, chủ đề mà bà Debbie Stothard dự tính đem đến WEF ASEAN 2018 hoàn toàn không phù hợp.

Thậm chí còn có ý kiến cho rằng, WEF ASEAN 2018 chỉ là cái cớ cho Debbie Stothard và Minar Pimple đến Hà Nội để móc nối với những kẻ khoác áo đấu tranh dân chủ, hòng đưa ra những thông tin chống phá, xuyên tạc về tự do, dân chủ, nhân quyền của Việt Nam. Cho nên, việc cơ quan An ninh Cảng hàng không Nội Bài áp dụng Điều 21 Luật xuất nhập cảnh trong trường hợp này là cần thiết và có căn cứ nhằm ngăn chặn những hành vi phá hoại hội nghị.

Việt Nam xưa nay luôn hiếu khách, muốn phát triển kinh tế, sẵn sàng hợp tác với tất cả các nước nhưng dứt khoát nói KHÔNG với những ai ý đồ gây rối, phá hoại kinh tế, chính trị của đất nước. Việt Nam luôn chào đón các nhà đầu tư, vốn, công nghệ và hướng tới dân chủ, nhân quyền nhưng không cần ai đến dạy chúng tôi thế nào là dân chủ, nhân quyền. Thảm cảnh “nồi da xáo thịt” mà Lybia, Syria và các nước Trung Đông đang phải chịu đựng ngày hôm nay đã dạy cho Việt Nam cách tự mình xây dựng các giá trị cao đẹp của dân chủ, nhân quyền bằng con đường đúng và tốt nhất.

Còn nếu bà Debbie Stothard và ông Minar Pimple vẫn “trăn trở” cho đất nước Việt Nam thì chúng tôi cũng không thiếu những cơ hội cho ông bà thể hiện. Rất nhiều những ngôi trường rách nát ở các tỉnh miền núi phía Bắc đang cần được tu bổ. Những con đường đến trường chênh vênh, hiểm trở và nguy hiểm đang cần những cây cầu bắc qua… các ngài đều có thể giúp đỡ chúng tôi đấy!.

Hoàng Nguyên

Thích và chia sẻ bài này trên:
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@trandaiquang.net