Chủ đề

(An ninh quốc phòng) - Dư luận đang bàn tán xôn xao về việc Trương Duy Nhất bị bắt, vì đây là cái tên gây ra khá nhiều “tiếng vang” trong thời gian qua. Chắc hẳn với một số người mới đọc qua bài viết của Nhất sẽ thấy một cái nhìn không đụng hàng và suy đoán rằng đây là một con người tài năng nhưng đa đoan, song nếu tìm hiểu kỹ về con người này ta sẽ thấy “những điều trông thấy mà đau đớn lòng”. Nhất được xem là người đại diện cho một lớp người có tài nhưng không có phẩm hạnh.

Trương Duy Nhất vốn xuất thân là một nhà báo, từng công tác tại báo Công An Quảng Nam – Đà Nẵng và Đại Đoàn Kết nhưng có lẽ vì không khoái cái gò bó, hay vì số tiền kiếm được từ nghề báo chân chính không đủ trang trải nên Nhất đã lái sự nghiệp viết lách theo một ngã rẽ khác để được tự do làm báo theo ý mình. Thế nhưng quá khứ tốt đẹp bao nhiêu thì thực tại lại ê chề, nhục nhã bấy nhiêu. Nhất đã lạc lối trong chính con đường mình đã chọn, từ lâu người đọc đã không còn thấy những bài viết sắc sảo, góc cạnh nữa mà thay vào đó là những bài viết mì ăn liền, rẻ tiền, ngôn từ kiểu cố đấm ăn xôi, mặc ai hiểu sao thì hiểu miễn có lợi cho mình. Điển hình như bài viết về Phương Uyên, dù sự thật trắng đen đã tỏ như ban ngày, nhưng Nhất vẫn viết “đó là những giọt máu Uyên viết lên mảnh vải trắng câu “tàu khựa cút khỏi biển đông”? Ở đây, Nhất đã cố tình cắt bỏ những chứng cứ thể hiện việc Uyên đả kích, chửi bới và kêu gọi lật đổ Nhà nước… để gieo rắc vào suy nghĩ của người đọc rằng “chính quyền xử tội sinh viên yêu nước”, vậy sự công tâm của một người gắn mác nhà báo ở đâu? Khi mà trước đó Nhất từng hùng hồn tuyên bố “bổn phận của công an là tiêu diệt sâu mọt chứ không phải chĩa súng vào cây bút dám vứt bỏ hy sinh tất tật mọi quyền lợi để dốc lòng cạn tâm ngày đêm phản biện góp bàn cho sự thay đổi tích cực của Đảng và dân tộc như Trương Duy Nhất”. Qua đây mới thấy rõ Nhất không chỉ giỏi kiếm tiền bằng cách xuyên tạc, cắt xén và bới móc mà con biết “ngụy trang kín đáo” gắn mác nhà báo để làm cái vỏ bọc cho mình thực hiện những toan tính của một kẻ “tay sai”, chấp nhận bẻ cong ngòi bút chân chính và từ từ đi vào cung đường của ma quỷ và đánh mất đi đạo hạnh của một người viết báo chân chính.

Thủ pháp cắt khúc, chia nhỏ thông tin... nhằm cung cấp cho người đọc cái nhìn sai lệch để từ đó áp đặt thông điệp tấn công người khác là nghề của Nhất.

Thậm chí, Nhất còn tự cho mình là kẻ có “khí chất hơn người” bằng cái điệu bộ ngang tàn hảo hớn, mặc cho dư luận có miệt thị, rẻ khinh thì Nhất vẫn nghênh ngang tiến bước theo cách riêng. Đặc điểm dễ nhận thấy ở Nhất chính là thái độ “không sợ trời, không sợ đất”… chỉ sợ lẽ phải? Người ta thường nói có tật giật mình là vậy. Nực cười hơn khi Nhất kêu gọi ông Nguyễn Bá Thanh từ chức Trưởng ban Nội chính trung ương, phê phán ông đủ điều, trong khi trước đó chính Nhất đã hết lời tung hô, khen ngợi ông Thanh… Không biết Nhất nghĩ gì khi viết ra câu đó, một con người hai mặt như vậy sao có thể tự cho mình là người đứng về lẽ phải, làm xã hội tốt lên, đúng là suy diễn của kẻ tôi cao tài thấp, điếc không sợ súng.

Nhưng thói đời, đi đêm lắm có ngày gặp ma, cuối cùng thì Nhất cũng đã bị bắt vì “hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân theo điều 258, Bộ Luật Hình sự, có thể bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm, trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm”. Nhưng ngay cả khi bị bắt thì bản mặt của Nhất lúc ở sân bay vẫn rất bình thản và dương dương tự đắc, quả đúng như câu “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”.

Người xưa có câu: “gieo nhân nào gặp quả đó”, Nhất đã gieo nghiệp thì ngày hôm nay phải gặp chướng cũng không có gì đáng bàn cãi. Chỉ tiếc cho một cây bút góc cạnh từng được xem là cây đa, cây đề trong làng báo nay đã cùn, cằn, cỗi. Chuyện của Nhất khiến ta liên tưởng đến Huỳnh Ngọc Chênh, người cũng từng bước ra từ nghề báo nhưng thay vì dùng ngòi bút để đẩy lùi cái xấu, làm đẹp đất nước thì Nhất và Chênh lại tự tìm một hướng đi khác, thậm chí là bán rẻ linh hồn cho quỷ dữ, bất chấp việc vi phạm pháp luật và quay lưng lại với quê hương. Liệu rằng cái kết của Trương Duy Nhất có khiến cho nhiều người tỉnh ngộ, để không biến tài hoa trở thành tai họa. Cuộc đời tựa như một viên đá, chính bạn là người quyết định để viên đá ấy bám rong rêu hay trở thành viên ngọc sáng?

Thảo Nguyên

(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)

Xem bài liên quan Trương Duy Nhất:

Thích và chia sẻ bài này trên:
Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@trandaiquang.net